NovelToon NovelToon

Đế Vương Sủng Ái

Chương 1

Gió lớn gào thét, cuộn dâng từng cột sóng khổng lồ, mây đen vần vũ khắp trời đang đè nặng xuống mặt đất, trên tầng mây đen, những tiếng sấm đì đùng vang trời, những tia sét uốn lượn như những con mãng xà khổng lồ xé toạc bầu trời u ám.

Bùm bùm!

Ào ào!

Xẹt xẹt!

Đây chính là bản giao hưởng tử vong! Uy lực của thiên nhiên được thể hiện triệt để trong thời khắc này.

Trên mặt biển xuất hiện một xoáy nước giống như miệng một con quái thú đang há hốc chực chờ nuốt chửng mọi thứ vào bụng. Cuồng phong sóng dữ xé nát một chiếc máy bay loại nhỏ đang cố gắng bay đi.

Thiếu nữ dáng vẻ nhỏ nhắn ngồi trong khoang lái đang nắm chặt cần điều khiển, các đốt ngón tay trắng bệch, hai mắt nhìn chằm chặp vào xoáy nước, trên mặt thoáng qua vẻ sợ hãi, nhưng làn môi tái nhợt vẫn không ngừng nguyền rủa.

“Khốn nạn, đúng là đồ muốn ăn đòn, dám nói máy bay đã cải tạo xong, cánh kiểu khốn gì thế này, gió thổi mấy cái đã gãy, làm bằng giấy sao? Đã biết tôi tới tam giác quỷ Bermuda thám hiểm vậy mà còn cho tôi cái máy bay sắt vụn này! Lần này nếu tôi còn mạng trở về, đám các người hãy rửa cổ sạch sẽ, tôi xin thề sẽ không đánh chết các người."

“A a! Ông trời chết tiệt, bổn tiểu thư còn chưa sống đủ!" Một tiếng kêu thất thanh bị cuồng phong xé vụn, Lâu Thất trong lòng kêu gào, thế là toi đời!

Máy bay gãy cánh lao về phía xoáy nước, sức hút vô cùng vô tận của xoáy nước giống như đang cười nhạo chiếc máy bay nhỏ bé không biết tự lượng sức. Bùm một tiếng,mưa bão trắng trời đổ ập xuống giống như ngọn cỏ cuối cùng đè lên trên thân máy bay, dưới có lực hút, trên có lực nén, chiếc máy bay nhỏ nhào lộn mấy vòng cuối cùng cũng bị cuốn vào trong xoáy nước, dập dềnh mấy lượt trong nước biển xanh thẳm giống như đen kịt sau đó biến mất không để lại dấu vết gì.

Tam giác quỷ Bermuda, quả nhiên... danh bất hư truyền.

 

"Phụt!"

Lâu Thất chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như rời khỏi vị trí, đau tới mức nàng muốn chửi trời.

Nhưng thói quen được hình thành sau nhiều năm đã giúp nàng ngay lập tức phát hiện ra điều bất ổn.

Yên tĩnh, xung quanh yên tĩnh tới mức quái dị. Không phải nàng đã bị cuốn vào trong xoáy nước khủng khiếp của vùng biển thần bí rồi sao? Nước biển xanh biếc vô biên đâu rồi? Tiếng cuồng phong mưa bão gào rít đâu rồi? Thậm chí là xác máy bay của nàng đâu rồi?

Không có gì cả!

Bây giờ tình hình là sao đây? Đừng nói với nàng rằng kiếp nạn sinh tử ban nãy chỉ là một giấc mơ, làm gì có giấc mơ nào chân thực tới vậy?

Ngửi.

Mùi máu tanh ở đâu ra vậy?

Mùi máu tanh quá!

Lâu Thất lập tức mở choàng mắt ra, một vùng lồng ngực đập vào mắt nàng nhưng lồng ngực này toàn là máu, những giọt máu đỏ tươi đang rỉ ra, hòa với nhau thành những dòng máu chảy xuống, sau đó những giọt máu tươi mới lại tiếp tục rỉ ra. Hai tay nàng đang giữ chặt hai bên lồng ngực đó.

Cái quỷ quái gì thế này?

Lâu Thất muốn nhanh chóng lùi lại nhưng eo nàng lại bị giữ chặt khiến nàng không thể giãy giụa. Ánh mắt nàng nhanh chóng hướng lên trên, nàng nhìn thấy một chiếc cằm rắn chắc, sau đó là một đôi môi đang mím chặt, sống mũi cao thẳng, cuối cùng là nhìn vào một đôi mắt.

Ánh mắt lạnh băng mang theo sát khí đang quan sát tìm hiểu.

Lâu Thất chưa bao giờ nhìn thấy một ánh mắt như vậy, giống như Diêm Vương dưới địa ngục, sự lạnh lùng và sát khí trong đôi mắt ấy dường như có thể đóng băng người khác tới chết.

Nhưng tất cả những điều đó chưa phải là gì!

"Á đù!" Mắt Lâu Thất suýt nữa rơi ra khỏi tròng.

Một đôi mắt màu đỏ máu! Là một đôi mắt màu đỏ máu! Đây là yêu quái phương nào? Hay là bị mắc bệnh gì vậy?

Cánh tay trên eo đột nhiên siết lại giống như muốn ghì chặt nàng vào ngực. Lâu Thất cảm thấy một loại sức mạnh dũng mãnh tuyệt đối, đây chính là sức mạnh thuộc về đàn ông! Có điều, khốn nạn, trước đây nàng một mình đánh với mười gã đô con cũng chưa thua bao giờ, bây giờ ai tới nói giúp nàng, tại sao nàng không giãy giụa ra được khỏi một cái siết tay của gã đàn ông này!

Tức giận nhìn chòng chọc vào đôi mắt ấy, nàng bậm bịch nói: "Này, gã mắt đỏ toàn thân máu me kia, còn không mau bỏ tay ra!"

Đôi mắt đỏ quái dị kia khi đang nhìn nàng trừng trừng đột nhiên ứa máu tươi, sau đó chảy xuống theo khóe mắt, hai hàng lệ máu hòa nhập vào với những giọt máu trên mặt, trên người hắn, rơi xuống.

Lâu Thất hít một hơi khí lạnh, hít thở khó khăn. A a a, đây rốt cuộc là người gì vậy! Quái dị chết đi mất! "Ngươi..."

Bên cạnh bất ngờ xuất hiện một bóng người, người đó thấy cảnh tượng trước mắt liền đùng đùng nổi giận.

"Chủ tử! Ả đàn bà chết tiệt, dám động vào chủ tử nhà ta, ngươi chết đi cho ta!" Một tiếng thét vang dội, hắn ta giơ tay túm về phía vai Lâu Thất với một tốc độ nhanh đáng sợ, năm ngón tay cắm chặt vào thịt khiến Lâu Thất đau đớn nhíu mày.

"Ưng, buông tay ra."

Giọng nói trầm đột nhiên vang lên, động tác củagã tên Ưng lập tức cứng đơ lại: "Chủ tử, người có thể nói sao?" Giọng nói vô cùng kinh ngạc, hơi run, rõ ràng không dám tin đó là sự thật. Nhưng bàn tay giữ chặt vai của Lâu Thất của hắn thì buông ra ngay lập tức.

Phục tùng tuyệt đối.

"Đỡ ta đứng dậy."

Ưng lập tức nghe lệnh, nhưng động tác thì vô cùng nhẹ nhàng như thể đang đỡ một con búp bê sứ dễ vỡ. Lâu Thất trợn tròn mắt, lúc này mới phát hiện ra ban nãy mình nằm bò trên người gã huyết nhân này, còn Ưng đỡ hắn ta dậy nhưng hắn ta vẫn không buông tay, vẫn ôm chặt lấy nàng, kéo cả nàng dậy.

Tư thế rất quái đản..

Huyết nhân ngồi trên mặt đất, nàng ngồi trên đùi hắn, eo nàng bị hai cánh tay rắn chắc của hắn khóa chặt, cứ như thế ôm nàng trong lòng. Trên người hắn không hề mặc gì, toàn thân nàng ướt sũng, hai chiếc bánh bao thịt tròn trịa đang ép sát vào lồng ngực đẫm máu tươi của hắn, lúc này nàng mới phát hiện ra hắn rất cường tráng, ngồi trong lòng hắn nàng trở nên quá nhỏ bé, mặt nàng chỉ tới vai hắn mà thôi.

Huyết nhân khẽ cử động, bàn tay di chuyển tới mông nàng, ấn nàng vào sát lòng mình, hắn chỉ mặc một chiếc quần lót vải lụa màu trắng nhưng đã bị máu nhuộm đỏ.

Một tên dê xồm!

Lâu Thất rất phẫn nộ.

"Khốn nạn, buông ta ra!" Nàng nghiến răng nghiến lợi, nếu như không phải vì thấy hắn toàn thân là máu, nàng chê bẩn, chắc chắn nàng sẽ sử dụng tới hàm răng trắng bóng, cứng chắc của mình, cắn một nhát vào cổ họng của hắn rồi! Nàng vốn dĩ đang sợ chết khiếp, ấy thế mà kì lạ thay, hai câu nói của gã huyết nhân này khiến mọi nỗi khiếp sợ của nàng đều tan thành mây khói, nếu như là yêu quái chắc sẽ không có giọng nói trầm ấm tới vậy đâu nhỉ?

Không phải yêu quái nhưng đích thị là dê xồm!

Ưng rất kinh hãi.

"Chủ tử..."

"Ưng!" Giọng trầm của huyết nhân cũng có phần kinh ngạc: "Ôm cô ta, ta không thấy đau nữa."

Trăng rất sáng và rất đẹp.

Ba người trong hoang sơn đồng loạt im lặng.

Lâu Thất ngẩng đầu, từng mắt nhìn gã mắt đỏ, cố gắng tiêu hóa lời hắn nói.

Ưng quỳ một gối ở bên cạnh, mắt trợn tròn như mắt trâu, nhìn nàng như gặp ma, cũng đang cố gắng tiêu hóa lời chủ tử của mình nói.

Huyết nhân cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, nhìn ở góc độ của hắn, chiếc cổ áo trắng tới quái dị hơi bung ra, một vùng da trắng ngần như tuyết nhấp nhô... và cả một khe rất sâu. Có máu tươi vấy lên đường cong nhấp nhô đó, sau đó thuận theo đường cong, lăn xuống khe sâu kia.

Đó là máu của hắn.

Có tiếng gió nhẹ vang lên, sau đó mấy bóng người nữa bay tới.

"Chủ tử!"

"Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Ưng vệ, sao ngươi lại để người khác chạm vào chủ tử!"

Mấy người phản ứng giống hệt nhau, lạnh lùng quát lên sau đó định xông tới bắt Lâu Thất. Ưng xông lên ngăn cản họ lại, quát: "Cô ta có thể giúp chủ tử không đau nữa."

Đám người như bị điểm huyệt, đứng như trời trồng.

Lâu Thất nghe tới đây cũng tiêu hóa được một chút, huyết nhân này mắc một chứng bệnh kì quái, sẽ bị chảy máu, chảy lệ máu, lại còn rất đau? Sau đó, định mệnh, ôm nàng sẽ không còn đau nữa? Từ khi nào nàng trở thành thuốc giảm đau vậy? Sống hai mươi năm trên đời nàng thực sự không biết mình có công dụng giảm đau!

Đang định lên tiếng bác bỏ những điều hoang đường này, nàng bất ngờ phát hiện ra một việc khác khiến tim nàng đập điên cuồng! Trừ gã huyết nhân này ra, mấy gã đàn ông bên cạnh cũng đều mặc trang phục thời cổ đại!

Tóc buộc cao, người mặc áo dài, tay áo và đai lưng đều có thêu hình thú vật thời xa xưa, chân đi ủng vải, li kì nhất là eo đeo kiếm!

end chương 1

 

Chương 2

Không đợi Lâu Thất định thần lại sau kinh hãi, huyết nhân bất ngờ ôm nàng đứng dậy, khí tức toàn thân lạnh băng: "Chuẩn bị kháng địch!"

Vừa dứt lời, mấy thị vệ lập tức không còn ngạc nhiên nữa, như thể đã từng rèn luyện qua hàng trăm lần, bốn người lần lượt tản ra bốn phía quanh hắn, rút kiếm hướng ra ngoài, khí tức chùng xuống.

Ưng nhón mũi chân, thân người lập tức lao nghiêng đi, hạ xuống trên một ngọn cây um tùm ở phía xa, che chắn thân mình, nhưng ở góc độ của Lâu Thất vẫn có thể nhìn qua kẽ lá thấy tay phải hắn đang giơ về phía trước, trên tay có nắp một chiếc nỏ nhỏ, nhắm thẳng về phía trước.

Một gã đàn ông khác thì bước lên trước hai bước, thể hiện tư thế tiên phong, cả người giống như một kiếm một thuẫn.

Lâu Thất rất kinh ngạc, lúc này nàng mới nhìn ra thực lực của những người này, có điều rốt cuộc là kẻ địch nào có thể khiến họ bày thế trận chờ đón thế này? Họ đang bị truy sát sao?

"Mắt đỏ, thương lượng chút được không?" Lâu Thất thì thầm nói: "Ngươi nhìn xem, ta là một cô gái bé nhỏ, yếu ớt không có chỗ dựa, nếu ngươi cứ ôm ta thế này, khi giao chiến ta sẽ trở thành gánh nặng, hay là ngươi đặt ta xuống, ta nấp vào một chỗ trước có được không?"

Chỉ cần đặt nàng xuống, đợi khi hai bên giao chiến nàng sẽ có thể nhân lúc hỗn loạn mà bỏ trốn.

Gã mắt đỏ cúi đầu liếc nhìn nàng không lên tiếng.

Không đồng ý? Cố gắng thêm nữa.

Lâu Thất đang định tiếp tục thuyết phục, một tiếng hát trong trẻo bất ngờ vọng tới.

Người hát có giọng khó đoán biết là nam hay nữ, cũng không biết hát thứ tiếng của địa phương nào, Lâu Thất nghe không hiểu. Nhưng giọng hát giống như gió mát dưới trăng, nhẹ nhàng lướt qua tai; giống như bàn tay thon thả của thiếu nữ tinh nghịch vẩy nước hồ mát trong; lại giống như mưa đêm tháng ba, nhỏ nhẹ tí tách đập vào lá chuối ngoài cửa sổ; hoặc giống như một thiếu nữ mười tám uyển chuyển dịu dàng bước đi trong sương khói Giang Nam, trong tay cầm một chiếc dù dầu nhẹ nhàng xoay chuyển hất những giọt mưa ra xung quanh, và tiếng nói cười khe khẽ của nàng ta.

Lâu Thất đắm chìm trong giọng ca diệu kì kia, trong lòng có chút nghi hoặc, giọng ca hay như vậy tại sao đám người của gã mắt đỏ này lại phải thận trọng chuẩn bị chống trả tới vậy?

Nàng quay đầu nhìn về phía giọng ca, tưởng rằng có thể nhìn thấy tỳ nữ xinh đẹp khiêng kiệu bay tới, sau đó rắc cánh hoa rực rỡ khắp trời, mỹ nhân trong kiệu xinh tươi như hoa khiến người ta si mê. Nhưng khi nàng chú ý quan sát chỉ thấy dưới ánh trăng sáng có mười mấy bóng đen bay tới, kẻ nào kẻ nấy mặt trắng bệch như ma quỷ, mắt thâm quầng trũng sâu, ánh mắt sắc lạnh, răng nhe ra như cương thi, vung đôi tay gầy như que củi khô, móng tay dài chừng mười cm được cắt nhọn hoắt, tô sơn móng tay màu đỏ máu, còn quá cả Mai Siêu Phong.

Lâu Thất khiếp đảm, suýt chút nữa kêu ré lên. Ai lại có hứng thú quái đản thế này? Hát một khúc hát trong trẻo, diệu kì, nhưng lại phái ra một nhóm cương thi kiểu Mai Siêu Phong.

Đừng tởm lợm vậy chứ?

Cánh tay ôm nàng lại siết chặt hơn nữa, gã mắt đỏ trầm giọng nói: "Bịt tai, nhắm mắt lại!"

"Hử?" Lâu Thất còn chưa kịp bừng tỉnh sau cú sốc giữa giọng hát và cương thi. Gương mặt của gã mắt đỏ dần trở lên mơ hồ, mùi máu trên người hắn càng trở nên nồng hơn, ánh mắt Lâu Thất dần dần mơ màng...

Một gương mặt quỷ bất ngờ nhào tới, đôi môi đen sì như lưỡi đao lạnh, u ám đang định cắn vào mũi nàng!

Lâu Thất vô cùng hốt hoảng, nhưng nàng phát hiện ra mình không thể cử động được, cơ thể như không còn là của mình nữa. A! Miệng quỷ há to tướng, không phải là đang định cắn mũi nàng mà là cắn xuống cổ họng của nàng.

"Keng!"

Tiếng kiếm chém vào nhau, âm thanh lanh lảnh, trái tim Lâu Thất chấn động, ánh mắt lập tức trở lên tinh tường, đầu quỷ cắn về phía cổ họng nàng lập tức tan thành mây khó!

Là ảo giác?

Cốt trảo trắng toát đột ngột túm về phía nàng, mang theo gió lạnh buốt.

Lâu Thất trợn tròn mắt, đây không phải ảo giác!

Huyết nhân quay người, mục tiêu của quỷ trảo sắc lạnh kia lập tức thay đổi, móng tay dài thượt liền đâm về phía cổ hắn, nếu như chiêu này thành công, cổ huyết nhân nhất định sẽ xuất hiện năm lỗ máu!

"Muốn chết à?"

Thị vệ bên cạnh lập tức lấy kiếm chém về phía bàn tay kia, chỉ nghe phụt một tiếng, bàn tay bị chém đứt rời, năm ngón tay đồng loạt rơi xuống đất, Lâu Thất trợn tròn mắt, không dám tin vào những gì mình nhìn được, nàng thấy huyết nhân giơ chân lên, giẫm mạnh xuống, di, nghiến năm ngón tay kia.

"Ộc..."

Lâu Thất thấy mình mắc ói.

Nhưng không đợi nàng kịp ói, hai "cương thi" đồng thời túm về phía một thị vệ ở bên cạnh, mỗi tên giữ lấy một cánh tay của hắn, giật mạnh! Lâu Thất kêu lên thất thanh, không biết tại sao nàng có thể tưởng tượng được ra rằng, sau cú giật mạnh đó, hai cánh tay của thị vệ kia sẽ bị giật tung ra.

Ánh mắt huyết nhân lạnh lùng, hất nàng lên lưng, bất ngờ bay lên giơ chân đạp về phía một tên "cương thi", đồng thời một tay chớp nhoáng tấn công vào cổ gã.

Lâu Thất kinh hãi nhưng vẫn ôm chặt lấy cổ hắn theo phản xạ, hai chân quặp chặt lấy eo, chỉ sợ mình sẽ bị hất văng ra.

Răng rắc hai tiếng, một gã bị hắn đạp bay đi, nhưng trong khi bay đi móng tay gã vẫn bấu chặt vào cánh tay thị vệ, móng tay sắc nhọn xé toạc tay áo của hắn ta, để lại mấy vết thương sâu hoắm, suýt chút nữa có thể nhìn thấy xương.

Một tiếng răng rắc khác vang lên, xương cổ của gã còn lại đang túm tay thị vệ cũng bị huyết nhân đánh gãy, đầu gã ta lập tức gập xuống.

Lưng Lâu Thất bất ngờ nhói đau, sau đó nàng bị một luồng sức mạnh kéo ra khỏi lưng của huyết nhân, huyết nhân lập tức quay người lại nhưng Lâu Thất nhìn thấy máu trên người hắn bắt đầu nhanh chóng rỉ ra, người hắn run lên, ngã rầm xuống đất, gương mặt trở nên nhăn nhó, giống như đang đau đớn tột cùng.

Rời xa nàng, hắn còn không thể đứng vững được sao? Lâu Thất kinh hãi nhìn huyết nhân đang đau đớn co giật trên mặt đất.

"Chủ tử!" Ưng trên bắn liền mấy phát nỏ, ngăn cản cương thi lao về phía huyết nhân.

Lâu Thất bị hất mạnh ra xa, rơi rầm xuống đất, khiến tim gan nàng như muốn dập nát.

Một gã "cương thi" bật cười quái dị cúi người nhìn nàng, thò tay về phía ngực nàng, giọng nói sắc như sao: "Tim của trinh nữ rất ngon..." năm ngón tay quắp lại thành trảo, móng sắc đã chạm tới vị trí tim nàng, chuẩn bị cắm vào thịt. Lâu Thất đã bị biến cố nằm ngoài phạm vi nhận thức này làm cho ngớ người, gã "cương thi" này muốn ăn tim nàng! Muốn ăn tim nàng!

"A a a... Cứu mạng!" Nàng kêu ré lên.

"Cứu cô ta..." Giọng nói khàn khàn vang lên ở phía xa, dường như phải khó khăn lắm mới có thể nói ra được

Kiếm quang lóe sáng, phụt một tiếng, một dòng máu đen phun thẳng vào mặt Lâu Thất, mùi tanh hôi khiến nàng buồn nôn. "Cương thi" bị đá văng đi, nhưng bàn tay bị chặt đứt vẫn còn túm trên ngực Lâu Thất...

Một bàn tay bị chặt đứt...

Một bàn tay bị chặt đứt có móng tay sắc nhọn...

Một bàn tay bị chặt đứt phun ra máu đen... cứ như thế móc trên ngực nàng!

"A a a!" Lâu Thất lại kêu lên thất thanh.

"Câm miệng!" Ưng xông tới, nhấc bổng nàng lên, ném về phía huyết nhân.

Lâu Thất giận dữ lấn át sợ hãi. Mẫu thân nhà các ngươi chứ! Đây đã là lần thứ ba trong ngày nàng bị ném qua ném lại! Nhưng cúi đầu nhìn bàn tay bị chặt đứt trắng bệch, rỉ máu đen, móng tay nhọn hoắt đang móc trên ngực mình, nàng lại muốn kêu lên!

Cho dù không còn sợ hãi thì nàng cũng thấy kinh tởm!

Các thị vệ đều đang khổ chiến với đám "cương thi", bóng kiếm sắc lạnh, máu đen phun ra, cương thi gào thét gầm rú, khiến người ta cảm thấy rùng mình. Tiếng hát êm ái sớm đã ngừng lại, nhưng lúc này Lâu Thất cũng không còn nhớ tới nữa, giọng ca đó rõ ràng chỉ có tác dụng tạo ảo giác!

"Lại... đây..." Huyết nhân ngã trên mặt đất, chảy lệ máu nhìn nàng.

end chương 2

Cảm ơn đọc giả đã đọc bộ truyện này.

Chương 3

Lâu Thất thực sự muốn khóc.

Gã mắt đỏ, ta cũng thực sự không muốn lại gần ngươi đâu!

Rốt cuộc đây là thế giới quái quỷ gì vậy? Gã mắt đỏ chảy lệ máu, "cương thi" muốn ăn tim người, chảy ra máu đen! Nàng cảm thấy ông trời đang chơi khăm mình, sao lại đưa nàng tới một nơi quỷ quái thế này?

Nếu như lúc này Lâu Thất còn không biết mình xuyên không thì đúng là ngu hết cỡ! Nhưng nàng thực lòng không hiểu mình đã làm việc gì khiến đại thần xuyên không coi trọng, nàng chỉ muốn thét lên một câu, xin đừng chơi khăm nhau nữa! Xin cho nàng quay về! Thế giới hiện đại tuy không khí ô nhiễm, lòng người lạnh lùng, nhưng dù gì cũng được bao trùm bởi hào quang khoa học!

Bây giờ ở nơi này, khắp chốn đều là đám cương thi gầm rú trên không, giơ nanh múa vuốt đòi móc tim người.

Một mùi hôi tanh bay tới, Lâu Thất kinh nghiệm đầy mình, lập tức lăn một vòng trên mặt đất, một bộ vuốt sắc nhọn cắm phập một tiếng xuống đất chỗ nàng vừa mới nằm, xoắn một cái, đất cát tung bay, chỗ đó bị gã ta móc thành một lỗ nhỏ. Gã "cương thi" đó buông nắm đất trong lòng bàn tay ra, nghiêng đầu nhìn nàng toét miệng cười, trên hai chiếc răng nanh sắc nhọn còn dính một tí thịt đỏ tươi.

Bụng Lâu Thất lập tức cồn cào.

Vãi!

Gã này lẽ nào mới ăn tim người cách đây không lâu!

Nhìn thấy gã ta lại nhào về phía mình, Lâu Thất kêu thất thanh, lăn một vòng, chân tay cuống cuồng bò về phía gã mắt đỏ. So sánh hai bên, mắt đỏ toàn thân bê bết máu đã chiến thắng.

Bốn thị vệ vẫn đang liều mình chiến đấu với "cương thi" nhưng từ đầu chí cuối vẫn không rời khỏi vị trí xung quanh gã mắt đỏ, bảo vệ kỹ lưỡng hắn ở bên trong, Lâu Thất bò vào vòng bảo vệ của họ, ngồi phịch xuống bên cạnh gã mắt đỏ.

Mặc dù xung quanh sát khí đằng đằng, mùi tanh hôi lan tỏa, nhưng rõ ràng ở đây nàng tạm thời được an toàn.

Nàng nghiêng đầu nhìn thì thấy gã mắt đỏ đang run rẩy, tay nắm chặt thành nắm đấm, hàm răng trắng sáng nghiến chặt, đôi mắt màu đỏ máu đang nhìn nàng trừng trừng, lệ máu tuôn trào.

"Ngươi rất đau?" Nàng co người lại, nhìn dáng vẻ hắn ta cũng rất khủng khiếp! Nhưng lại liếc nhìn đám "cương thi" đang kêu gào kia, trong lòng nàng lại thất thót tim.

Chí ít gã mắt đỏ này còn có một nhóm thuộc hạ là người bình thường...

Ưng đã bay tới hiệp lực chống địch bỗng nhiên quay lại quát nàng: "Chết tiệt! Còn không ôm lấy chủ tử!"

"Ngươi khách sáo một tí!" Lâu Thất tức giận.

"Ôm lấy chủ tử, nếu không ta vứt ngươi cho chúng ăn thịt!" Ưng nhìn nàng mỉm cười lạnh lùng, đồng thời nỏ trong tay bắn đi, một mũi tên bắn trúng một tên "cương thi" đang nhào tới, máu đen phụt ra.

Lâu Thất rùng mình.

Suy đi tính lại, máu đỏ vẫn bình thường hơn! Kẻ biết thời thế mới là tuấn kiệt, nàng rất trân trọng mạng sống! Nàng lập tức quay người kéo lấy gã mắt đỏ, nhắm mắt lại hùng dũng ôm lấy hắn.

Cơ thể cường tráng của đàn ông nằm trong lòng, ban đầu còn thấy toàn thân hắn run rẩy, nhưng hắn nhanh chóng nắm yên, đồng thời Lâu Thất cũng cảm thấy một luồng khí thế tàn bạo tỏa ra từ trên người hắn.

Nàng mở choàng mắt, kinh ngạc nhìn hắn.

Cùng lúc đó, Trầm Sát cũng nhìn nàng. Cô gái bất ngời rơi từ trên trời xuống này có thể giảm cơn đau do cổ độc phát tác của hắn! Tốt, tốt lắm! Như vậy hắn sẽ có thể tranh thủ thêm thời gian!

Tiếng gào thét vang dậy xung quanh, mùi máu tanh tràn ngập không khí. Đám "cương thi" vị giết sạch sẽ, khắp nơi thi thể ngổn ngang, chân tay bị chém đứt rơi vãi lung tung.

Trên trời đã bắt đầu xuất hiện một vùng sáng trắng.

Trời sắp sáng rồi!

Lâu Thất nghe thấy tiếng thở phào của các thị vệ.

"Chủ tử, có rời khỏi nơi này bây giờ không?" Ưng hỏi.

"Đi!"

Gã mắt đỏ đi trước, quay người đi vào sâu trong núi.

Ưng và những người khác đi theo sau, nhìn bóng người bước nhanh phía trước, cảm động tới mức rơi nước mắt.

"Không ngờ ngày mười lăm mà chủ tử cũng có thể đi lại bình thường..."

Các thị vệ đều gật đầu như bổ củi phụ họa.

"Tên."

"A?" Lâu Thất nhìn gã mắt đỏ đang ôm mình, một lúc sau mới phản ứng kịp: "Lâu Thất."

"Từ bây giờ trở đi, ngươi đi theo ta."

"..." Lâu Thất lặng lẽ nuốt bốn từ "Theo con bà ngươi" đã chạy ra tới miệng xuống bụng. Lần đầu tới đây, nàng không hề biết gì cả, trước mắt chỉ một màu tối đen. Những kẻ giống cương thi kia còn có bao nhiêu nữa? Hoặc thế giới này còn có những gì mà thế giới cũ của nàng không có?

Lâu Thất rất rẫu rĩ nghĩ, nàng là một thiếu nữ như hoa như ngọc, một mình hành tẩu giang hồ thế này thật là nguy hiểm.

Những người này chí ít thực lực rất hùng mạnh, đúng không nào?

"Mắt đỏ, các người..." là ai...

Còn chưa dứt lời, gã mắt đỏ đã lạnh lùng liếc nhìn nàng nói: "Trầm Sát."

"A?"

"Tên của ta." Cứ mắt đỏ mắt đỏ réo khiến hắn rất không hài lòng.

"Trầm..."

"Cô kia, lẽ nào ngươi dám gọi trực tiếp tên họ của chủ tử?" Giọng nói của Ưng vang lên: "Chủ tử, Gia, Đế Quân, ba cách xưng hô đó ngươi hãy chọn lấy một cách!"

Lâu Thất vô cùng phẫn nộ, trừng mắt nhìn hắn: "Tên là do chủ tử nhà ngươi tự nói với ta! Nếu không phải để cho ta gọi thì hắn nói với ta làm gì? Còn nữa, ngươi đấy, ngươi là một thị vệ, ta đang nói chuyện với chủ tử nhà ngươi, ngươi nói leo vào làm gì? Biến sang một bên!"

Các thị vệ khác đều há hốc mồm kinh ngạc.

Ưng vệ từ nhỏ lớn lên bên chủ tử, tình cảm như huynh đệ, hơn nữa vì hắn ta lạnh lùng độc miệng nên nhiều năm qua vẫn không có ai dám quát mắng hắn như vậy, bây giờ cô gái này dám bảo hắn "biến sang một bên"! Đúng là anh dũng hơn người!

Ưng lạnh lùng nhìn nàng: "Ngươi tưởng ngươi là ai chứ? Từ nay trở đi ngươi chính là thị nữ của chủ tử."

"Ta cám ơn!" Lâu Thất trợn ngược mắt, nàng sợ chết nhưng không có nghĩa là nàng có thể bán rẻ tôn nghiêm để được sống, thị nữ? Cái quái gì thế! Nàng đường đường là mỹ nữ tới từ thế kỉ hai mươi mốt, sao có thể làm thị nữ! Nàng lập tức vỗ vai Trầm Sát, liếc mắt nhìn hắn: "Đặt ta xuống, các người đi đường lớn của ngươi, còn ta đi cầu độc mộc của ta..."

"Ha ha, tại hạ có thể sửa lời của cô nương một chút được không? Nên là ngươi đi đường lớn của ngươi, còn bọn họ thì đi tới cầu Nại Hà của bọn họ."

Một giọng nói đột ngột vang lên, dịu dàng như gió xuân lướt nhẹ qua tai, nhưng Lâu Thất nảy sinh ra một dự cảm nguy hiểm, giọng nói này vô cùng hư vô, bay bổng khiến người ta không xác định được phương hướng, giống như giữa trời đất bao la, nơi nào cũng có thể là vị trí của hắn.

Khi giọng nói này mới vang lên, sáu thị vệ lập tức vây quanh Trầm Sát, bung áo choàng ra hình thành một chiếc lều, che chắn toàn bộ họ lại.

Ánh trăng bị che lại, Lâu Thất toàn thân căng thẳng, cánh tay ôm nàng cũng siết chặt lại, nàng tì sắt trên lồng ngực của Trầm Sát, mùi máu tanh kia khiến nàng nhíu mày, đưa tay muốn đẩy hắn ra.

"Không muốn chết thì đừng cử động." Giọng Trầm Sát rất trầm.

"Ngươi không nghe thấy lời nói ban nãy sao, rõ ràng hắn đâu muốn giết ta, hắn tới để giết ngươi, đi theo ngươi ta không an toàn." Mặc dù nói vậy nhưng Lâu Thất cũng vẫn hạ thấp giọng.

Trầm Sát đột nhiên cười nhạt: "Ngươi có muốn thử không?"

Vừa dứt lời, đột nhiên hắn vung tay ném mạnh nàng ra ngoài!

end chương 3

Download NovelToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play