Cái này t viết ra là để giải tỏa mọi ấm ức của t thôi nên k thích thì lượn hộ
Bản chất lúc đầu là t định dùng tên thật của t là HTA, nhưng mà do nó nghe cái tên cứ hơi kiểu là nhân vật chính không có bị tâm lý hay gì hết, nên t đổi sang Nhậm Thiên Kim (Tên Hán việt, t lấy Nhậm là từ Nhậm Bình Sinh_ một nhân vật trong một bộ truyện t đọc, còn Thiên Kim thì t không biết. Thích nên để thôi)
TW: vấn đề tâm lí + làm đau bản thân + Bla bla bla… (tự liệt kê ra đi chứ t lười 🤡)
Và lí do truyện ngắn là vì… t lười + bí ý tưởng
Chương VI: Bài kiểm tra tâm lý
Đầu năm lớp 8, nhà trường cho lớp em làm một bài kiểm tra tâm lý, em sợ phải nói thật ra, nhưng em cũng không thể dấu mãi được mà, đúng không?…
“Em có tự làm đau bản thân không?”
“Trung bình em làm bao nhiêu lần?”
Khá là may là nó được dấu danh tính của em nếu như em muốn. Sau khi làm bài kiểm tra, em vẫn chưa khóc, nhưng em sợ, sợ lắm, sợ bị phát hiện và bị chế nhạo và bố mẹ em biết đến. Rạch tay là bị mật lớn nhất của em. Hết tiết là đến giờ ăn, nhưng trước khi trống 10 đến 15p, vì sợ hãi mà em gục xuống bàn, vừa khóc vừa đọc sách để không ai để ý đến em. Một trong người bạn của em Bùi Triệu Dương, thấy em gục xuống bàn, tất nhiên là bạn đấy biết việc em làm đau bản thân và cũng là người đầu tiên mà em nói bí mật của em. Bạn ý thấy em đang gặp vấn đề tâm lí một cách nặng nề, người đấy đã ra an ủi em rất nhiều và bảo em đi ăn trưa sớm rồi nghỉ. Một người bạn khác, Hà Thuỳ Mây cũng đã thấy em khóc, dù có thân với em nhưng không biết việc em rạch tay. Nhưng việc em bị tâm lý thì bạn ý đã để ý từ lúc lớp 7, không một ai cười nhiều như em đâu, chỉ có che giấu mà thôi. Sau khi biết việc em rạch tay đó bởi Dương kể, nó cũng ra an ủi em. Lúc đấy em chỉ biết khóc trong sự sợ hãi mà thôi…
Ăn trưa xong, em cùng Triệu Dương vào phòng ngủ trưa, gần như cả trưa em đã khóc, khóc rất nhiều, nhiều đến mức bị mất bình tĩnh. Đến đầu giờ chiều, lúc mới ngủ dậy, em thờ thẫn lắm, em không nhận ra được bản thân mình nữa. Đầu em trống rỗng, bỗng nhiên có 1 giọng nói y hệt em. Đó là bản thân em, nhưng lại là phiên bản khác của em, nó là một người bạn luôn đồng hành với em lâu rồi. Nhưng vấn đề ở đây không phải là chị HTA, mà là một người khác kì dị hơn và đáng sợ hơn rất nhiều. Nó cứ nói rằng em nên chết, không thuộc về thế giới này, nhưng em đâu có nghe được, em gần như đã bị tê liệt cảm giác rồi. Em không thể cảm nhận được thứ gì đang sảy ra, nói thứ như trống không vậy, cảm giác như em đang kẹt trong 1 căn phòng không có gì ngoài 4 bức tường.
***Download NovelToon to enjoy a better reading experience!***
Comments